Nóng hổi yêu thương trong từng chữ của bức thư Lưu Quang Vũ gửi Xuân Quỳnh

Đã qua rồi cái thời tình yêu được gửi gắm trong những lá thư viết tay. Nhưng bất cứ ai sau khi đọc được lá thư đầy cảm xúc này của nhà thơ, nhà biên kịch Lưu Quang Vũ gửi cho vợ mình, nhà thơ Xuân Quỳnh, cũng vẫn sẽ thấy nhịp đập yêu thương nóng hổi trong từng dòng chữ.
Quỳnh thương yêu,
Em gắng đi về bằng máy bay cho khoẻ, không mua gì cũng được. Về với anh và con, về với nhà ta đi thôi. Về với phố Huế chật hẹp, với nhà trẻ nơi ta đón Mí, với quán cà phê Nguyễn Công Trứ, nơi ta uống cà phê 2 hào buổi sáng với những gã giáo viên còm, những người công nhân lam lũ và những tay thợ làm đạo cụ sân khấu, về với những con đường chúng ta vẫn đi, những công việc, với cái thành phố nghèo, nơi người ta sống rất khổ mà vẫn luôn tìm cách để sống cho thanh thản trong nỗi khổ ấy, sống thanh thản và yên tĩnh.
Những ngày này nhớ và thương Quỳnh lắm, không nên bực bội về Sài Gòn và người Sài Gòn làm gì. Mùa đông này, về với anh, đi bên anh, nằm bên anh trong căn phòng đầy tranh của chúng ta. Và với Mí tuyệt vời của chúng ta. Và chúng ta sẽ viết chứ, sợ gì em nhỉ ?
Nếu chúng ta là kẻ không có tài chí lắm, không viết được điều gì to tát, thì cũng sẽ viết được những trang sách về những năm tháng ta sống, về những cay đắng và những niềm yêu thương đơn giản của con người.
Hôn em rất lâu.
Vũ.
Em có nghe ai đó bảo là trước khi viết bức thư này, hai vợ chồng Lưu Quang Vũ và Xuân Quỳnh đang có mâu thuẫn giận nhau. Thế nhưng khi nghe tin vợ mình đi công tác trong Sài Gòn bị ốm, anh đã vội vàng biên thư vào hỏi thăm, an ủi cô. Thế mới thấy, chồng tốt và thật tâm quan tâm vợ sẽ không bao giờ để cái tôi của mình lấn át đi sự quan trọng của người bạn đời. Mọi người vẫn hay cho rằng vợ mới là người phải chịu đựng, lo lắng cho chồng nhiều hơn. Nhưng thật ra chính chồng mới là người cần bao dung, tha thứ cho vợ nhiều hơn vì phụ nữ vốn dĩ yếu đuối và nhạy cảm. Chồng không che chở được cho vợ thì làm sao xứng đáng là đàn ông nữa.
Có thể cách viết, nói chuyện trong thư đã rất khác so với thời nay, nhiều người sẽ bảo là “sến” này nọ nhưng đọc kỹ đi, đó là những lời thực tâm nhất. Chỉ vài dòng đầu thôi, Lưu Quang Vũ đã mang đến cho Xuân Quỳnh một sự ấm áp và tin tưởng rất lớn: dù có đi đâu, làm gì thì cô vẫn chồng và các con vẫn luôn ở sau lưng. Có người vợ nào mà không mong muốn như vậy chứ. Chỉ cần anh và em cùng các con ở bên nhau thì chúng ta sẽ viết chứ, sợ gì em nhỉ ?.
Ai cũng biết Lưu Quang Vũ là cây bút rất “cứng” trong thời đại anh sống, và cả chị Xuân Quỳnh cũng vậy. Để có đủ chi tiêu và hành nghề được, cả hai đều vấn phải vô vàn khó khăn. Thế mà trong thư anh vẫn mang đến cho chị niềm tin và sự lạc quan rất lớn. Không phải anh là nhà văn nên viết hay mà đó chính là tình yêu thật sự của một người chồng dành cho vợ. Chỉ với cách xưng hô anh – Quỳnh cũng đã cho thấy sự tôn trọng đặc biệt của anh dành cho chị. Nhiều lúc em có cảm giác hay là do Xuân Quỳnh đang giận anh nên anh mới gọi như thế, nghe thương quá cứ như đang năn nỉ, vỗ về chị vậy.
Em thích nhất là câu kết thư Hôn em rất lâu, ngọt ngào nồng cháy quá. Gặp em mà giận thế nào cũng không cầm lòng được trước tình cảm của chồng thế này đâu. Mấy anh đàn ông đừng nghĩ mình “xuống nước” với vợ trước, nói ngọt như “nịnh” vợ là hèn, nhục gì nhé. Bản lĩnh làm chồng chính là ở chỗ thương vợ mình mặc kệ cái nhìn của người khác. Không phải giàu hay nghèo, người phụ nữ nào cũng mong mình có được một mái nhà mà ở đó có chồng cùng các con yêu thương, hạnh phúc với nhau. Vợ là người “giữ lửa” cho gia đình, nhưng chính chồng cũng là người cần làm việc đó.
Và đây cũng là một lá thư đầy tình cảm mà Xuân Quỳnh đã viết cho chồng mình. Đọc mà thấy thương quá…
Anh nhớ thương của riêng em
Suốt từ hôm đi, chưa lúc nào mở mắt được. Muốn viết cho anh ngay, viết nhiều, nhưng bận quá và căng thẳng quá.
Hôm em đi, trời mưa chỉ kịp nhìn anh xuống xe đạp và khoác cái mảnh ni lông trắng. Em thương nhớ anh muốn khóc nhưng đành phải cười nhạt nhảy lên xe.
Em không còn nhớ được em đã nhìn thấy gì cuối cùng trên dất ta ngoài anh và con. Khi máy bay bay lên, trời mù mịt không thể nhìn thấy ở dưới được. Khi bay gần tới mạc Tư KHoa, nhìn xuống thì thấy như lúc mờ mờ sáng.
Khi xuống ga rồi mới biết là lúc đó đang 11 giờ 30 đêm (giờ Mạc Tư Khoa). Đoàn em đi về một khách sạn rất thường, em tìm không có một tờ giấy để viết thư cho anh, đành tắm rửa xong thì đi nằm.
Nhưng không sao nhắm mắt được. Em nhớ thương con, nhớ anh quá.
Giá như lúc này họ chỉ là “Liên Xô đấy” rồi lại lên máy bay bay quay về thì sung sướng quá. Chắc bố con ở nhà đang vật lộn với cái nóng.. Không hiểu anh đã cắt tóc cho con chưa?
Anh bận nhiều, vất vả.
Em nghĩ mà thương anh lắm. Không hiểu anh có nhớ em không, hay lại thấy là đang thoát khỏi sự khó tính bắn gắt của em? Đừng giận em, em dù có những nhược điểm như vậy nhưng chủ yếu là em bao giờ cũng thương yêu anh lắm.
Cả đời em, em chỉ muốn cố gắng sao cho anh đỡ nhọc nhằn. Lắm lúc em thấy em không xứng đáng với anh không phải về tình yêu mà về trí tuệ.
Em cảm thấy em già rồi, già về thể chất đã đành nhưng em lại còn già về sự yên phận của người đàn bà, về những sự nhỏ nhen tầm thường của đời sống.
Em nhìn mặt em trong gương, em thấy em không xứng đáng với anh.
Tất cả trong anh là cái gì đó đang vươn lên, đang nổi dậy. Tất cả trong anh là sự bất đầu mà con đường của anh thì còn xa tít tắp. Con người anh như cây đàn, vừa tiếp nhận những luồng gió của cuộc sống vừa trả lại cho cuộc sống biết bao nhiêu âm thanh.
Em,em cảm thấy em khô cằn và bất lực. Em buồn lắm. Em thành thật nói với anh điều đó. Em vẫn cảm thấy hết. Vậy cho nên lúc nào em cũng tháy tình yêu của chúng ta mong manh. Em buồn lắm.
Em không thể hình dung là nếu không có anh em sẽ sống như thế nào.
Em rất muốn em trẻ đẹp lại cho tuổi tác và hình thức của mình.
Có thể anh không cần như thế, nhưng em cần như thế. Vì chắc chắn rằng em trẻ hơn và đẹp hơn, anh sẽ yêu em hơn.
Anh đừng bảo là em nghĩ cho anh những điều tầm thường. Người ta nhiều khi tưởng mình đã vượt qua những điều tầm thường rồi thế mà đôi khi vẫn quay lại, sự quay lại còn mạnh mẽ hơn lúc bắt đầu.
Theo Wedtretho