Đeo đuổi đam mê, chàng trai 9x Đỗ Phúc bỏ học để đi làm dành tiền học nghề xăm
Với những nỗ lực của bản thân, chàng trai 9x cũng trở thành một thợ xăm thực thụ, được nhiều khách hàng biết và tìm đến để có một hình xăm đẹp cho mình.

Gặp chàng trai Đỗ Thanh Phúc, sinh năm 1996, quê ở Phan Rí (tỉnh Bình Thuận) trong một quán cà phê nhỏ tại TP.Hồ Chí Minh, tôi khá ấn tượng với những hình xăm trổ chi chít trên cánh tay và chân. Phúc cười nhẹ nhàng cho biết: “Đây là những hình mà các bạn học viên thực tập lẫn nhau trong quá trình học nghề”.
Nhìn cách trả lời ngại ngùng của Phúc, tôi khá bất ngờ vì nó quá trái ngược với ấn tượng đầu tiên khi tôi gặp mặt. Ở đó, trong Phúc là sự thật thà nhưng cũng đầy sự bùng cháy của niềm đam mê khi nói đến nghề xăm của mình.
Phúc cho hay, sau khi “tốt nghiệp” nghề được 2 năm nay, em đã có rất nhiều khách hàng tìm đến để xăm nhờ sự giới thiệu của bạn bè và khách xăm. Đến nay, trung bình mỗi ngày em làm từ 2 -3 khách. “Tuy nhiên, em cũng phải cảm ơn những người bạn đã hy sinh “da thịt” của mình trong thời gian đầu khi ra nghề để em có cơ hội được nâng cao tay nghề cũng như có những tác phẩm đầu tay được thuận lợi hơn”, Phúc cười nói.

Hầu như, khách nào cũng thích xăm hình cánh tay, chân, lưng hoặc cổ tay. Trong đó, hình cá chép, hoa được khách ưa chuộng nhất. Theo quan niệm của khách, nó không chỉ đẹp, uyển chuyển mà còn mang lại sự may mắn trong cuộc sống. Như cá chép, nó có ý nghĩa thành công và may mắn; hổ có ý nghĩa là sức mạnh hoặc trí thông minh của người sở hữu hình xăm…
Trải lòng về sự đam mê và duyên cơ nào đến với nghề xăm, chàng trai 9x cho biết: “Khi còn đi học cấp 1, phát hiện một người có một hình xăm ở cánh tay, như một sức hút kỳ lạ, em chạy đến làm quen chỉ để muốn biết hình xăm đó là gì”. Ban đầu, cậu tưởng chỉ là sở thích quái dị của mình. Nhưng về sau, những hình xăm đó cứ lởn vởn trong đầu rồi lớn dần theo năm tháng.
“Từ đó, ngày nào em cũng phác họa những hình ảnh trên những trang giấy, sau dần là lên những bộ quần áo của mình, của bạn bè để thỏa chí đam mê. Từ những bông hoa, con cá, hổ, báo, rồng đến những hình ảnh trừu tượng, lồng ghép thiên thần và quái thú… Tuy nhiên, với em được vẽ hình lên da người mới là điều em mơ ước. Vì thế, ước muốn ấy cứ thôi thúc em phải đến với nghề xăm càng nhanh càng tốt”, Phúc bộc bạch chia sẻ.

Theo đó, lên cấp 2, Đỗ Thanh Phúc ngỏ ý với ba mẹ muốn được nghỉ học để đeo đuổi ước mơ của mình. Tuy nhiên, ba mẹ cậu phản đối vì quá nhỏ để hiểu được nghề xăm và cho rằng, xăm trổ chỉ dành cho giang hồ, những kẻ ăn chơi lêu lỏng, quậy phá và tù tội…
Không đồng ý với quan điểm của ba mẹ, nhưng cậu vẫn tiếp tục đi học và tiếp tục nuôi dưỡng niềm đam mê của mình. Lên cấp 3, bất chấp sự phản đối của gia đình, Phúc quyết định bỏ học khi mới học xong lớp 11 và đi làm phụ bếp trong một quán ăn.
Phúc tâm sự: “Với em, hình xăm giống thứ một nghệ thuật bởi nó thể hiện về ý tưởng sáng tạo, về những cái đẹp nếu biết vị trí xăm ở đâu là phù hợp. Do đó, em muốn thay đổi cách suy nghĩ của mọi người và trước nhất là ba mẹ để họ hiểu đúng hơn về nghề xăm. Nghỉ học đi làm là lựa chọn duy nhất em có thể làm được lúc này, có như vậy em mới có thể dành dụm được tiền đi học nghề”.

Sau những giờ làm, chàng trai 9x lại tiếp tục sáng tác nghệ thuật, vẽ những hình xăm trên giấy và quần áo những lúc rảnh rỗi. Những hình nghệ thuật đó không nằm trong khuôn khổ được đăng nhan nhản trên mạng mà nó được “bung” ra từ những ý tưởng, những ước mơ và đam mê đầy màu sắc với hình ảnh tươi trẻ, uyển chuyển nhưng cũng đầy uy quyền, khiếp sợ.
Sau 2 năm đi làm, cuối cùng Phúc cùng dành dụm ít tiền trong tay, bỏ nhà lên TP Hồ Chí Minh “tầm sư học đạo”. Gà Rừng Tattoo chính là nơi chàng trai 9x lựa chọn để có thể phát triển nghề xăm của mình. Sau gần nửa năm học nghề, Phúc cũng đã có một số khách hàng đầu tiên để có thể xăm hình nghệ thuật trên da như mình từng mơ ước.

Một số hình xăm Phúc thực hiện cho khách.
Phúc cho hay, không phải khách hàng nào em cũng nhận dù có tiền. Thấy tôi ngạc nhiên, Phúc nói: “Khách hàng đến với em rất nhiều và đủ độ tuổi khác nhau, nhưng với khách hàng học sinh thì em từ chối thẳng thừng. Bởi đây là độ tuổi còn đi học, xăm hình phần lớn chỉ mang tính adua, muốn thể hiện với bạn bè nên suy nghĩ về xăm chắc chắn vẫn chưa chính chắn. Bản thân gia đình và nhà trường cũng có những ánh mắt không tốt với các em, dễ gây mất thiện cảm cho bản thân các bạn cũng như tác động đến tâm lý sau này. Nếu sau này muốn xăm, các em vẫn còn thể tìm đến sau khi học xong cấp 3 cũng không muộn”.
Tuy nhiên, đây chỉ là bước khởi đầu của nghề, Phúc cho biết thêm: “Để nuôi dưỡng niềm đam mê của mình, em sẽ tiếp tục học hỏi các kiểu dáng xăm 3D, 4D sao cho thật chuẩn, đẹp để đem lại cái đẹp cho những người yêu nghệ thuật xăm. Tất nhiên, để thực hiện đam mê của mình cũng cần phải chuẩn bị và hi sinh rất nhiều bởi tất cả đều tạo dựng từ hai bàn tay trắng. Ngoài ra, việc mở tiệm xăm riêng cho mình cũng sẽ là bước đi tiếp theo của em trong tương lai”.
An Hy