Nếu tình yêu hết hạn, đừng cố trách ai, chỉ trách duyên không còn…

Khi bạn rời xa một người, bạn có thể nhận ra tình yêu chẳng phải là thứ cao siêu như những gì mà ta thường nghĩ. Có nó, cuộc đời của bạn thêm một mảng màu không có nó, bầu trời của bạn vẫn rất xanh.
Bao dung thì ai cũng cần. Và chính những người gây tổn thương cho ban cũng cần điều đó. Cuộc đời này đơn giản lắm, bình yên lắm; chỉ có con người làm cho nó trở nên phức tạp!
Nếu đến và đi như một thói quen lạ
Thì đâu cần tha thiết những yêu thương.
Nếu như tình yêu chúng thật sự đến thời kì hết hạn, chúng ta sẽ làm gì?
Liệu rằng có cố gắng gói buộc tình yêu bằng những mẫu rơi kỷ niệm rồi đem gửi trả cho người còn lại như một cách hoàn vốn liếng thương yêu mà trót cùng nhau dành dụm bao ngày?
Liệu rằng có cố gắng khóc lóc thở than, dại khờ níu giữ để mong tình yêu sẽ sống lại theo một cách không thể thần kỳ hơn?
Liệu rằng có cố dằn vặt nhau giữa những con người xa lạ, giữa dòng đời xuôi ngược và cố chấp ngoái đầu nhìn về phía không còn điểm chung nào nữa?
Họ đến và chỉ coi bạn là người tình, là bến đỗ tạm bợ trên con đường tìm kiếm những chuỗi ngày hạnh phúc như họ mong muốn. Có thể họ cần một cuộc sống đầy đủ – một cuộc sống vật chất. Cũng có thể họ cần một đời sống yêu thương trọn vẹn. Cũng có thể họ cần một chỗ dựa tinh thần vững chắc. Cuộc đời này, cái gì cũng có thể….
Và rồi, họ đến với bạn mang một thông điệp cực kỳ nhân văn, một lời nhắc nhở đầy ẩn ý rằng: “Bạn chưa phải là bến đỗ trọn vẹn cho một ai đó” Và bạn cần nổ lực, thay đổi, cố gắng. Hoặc chính bạn chưa sẵn sàng để trở thành bến đỗ của họ. Hãy bao dung cho sự ra đi của họ để bạn có động lực hoàn thiện bản thân.
Bởi vì họ cô đơn, họ đến với bạn vì họ cần một vòng tay tương đối ấm áp đủ để chở che cho họ trong những ngày đông lạnh giá, nơi con tim họ đang cần được sưởi ấm. Họ đến với bạn. Bạn đã hào phóng cho đi thì cớ gì lại tự trách bản thân đã bao dung quá mức?
Vì bạn chọn sai người. Bạn phải thầm cảm ơn họ vì họ đã đến rồi cho bạn trải qua cảm giác như thế nào là đau, như thế nào là mất mát, là hy sinh, là thất vọng, là hụt hẫng, là giận, là trách, là… thương. Hãy bao dung cho sự ra đi của họ, vì những tổn thương cần được chữa lành và tận sâu nơi con tim bé nhỏ của bạn cần sự mạnh mẽ để bước tiếp. Bao dung cho họ cũng chính là bao dung cho sự lựa chọn sai lầm của bản thân.
Tại sao bạn phải than vãn trên mạng xã hội facebook? Cớ gì bạn tự dằn vặt bản thân? Những điều đã xảy ra, hãy coi như chúng nên và cần thiết xảy ra đối với cuộc sống của bạn. Bởi vì nỗi đau luôn mang lại bài học sâu sắc.
Hãy coi đó như một mối lương duyên, có nợ nhưng không phận. Bao dung để nhận lại nhiều hơn! Đôi lúc, một giai đoạn nào đó trong đời, bạn phải sống cho bạn, bất chấp người khác phán xét thế nào, miễn ban thấy thoải mái. Cuộc sống giàu cũng được, nghèo cũng được, giỏi cũng được, dốt cũng được… miễn sao bạn thấy vui là được. Hãy bao dung cho sự ra đi của họ vì cái tâm của bạn xứng đáng được bình yên!
Hãy bao dung cho sự ra đi khi con người ta không muốn ở lại. Thật đấy, họ tội nghiệp lắm, đáng thương lắm. Khi chính họ cũng không biết họ cần gì, muốn gì, đích đến trong cuộc sống của họ là gì… nên cứ mãi đi tìm những thứ gọi là tạm bợ!
Cũng không có gì quá ngạc nhiên khi một ngày nào đó chuyện tình yêu rơi vào những ngày hết hạn. Là cạn kiệt cả thương, cả yêu, cả những quan tâm rất đỗi vụn vặt thường ngày. Tình yêu trở thành thứ khái niệm cũ kỹ, giống như vốn đã xảy ra từ rất lâu trước đó.Chúng ta dù không còn đi về phía chung nhau, nhưng vẫn có thể thấy được bóng hình nhau. Không cần phải cố gắng lãng quên, cũng không cần cố gắng để nhớ về nhau. Hãy để tình yêu có kỳ hạn đưa mọi thứ trở về vạch xuất phát ban đầu. Tình yêu lúc bấy giờ sẽ giản đơn hơn nhiều lắm.
Chúng ta dù không còn hướng nhịp tim yêu về nhau, nhưng quá khứ đã từng? Vậy nên hãy trân trọng những gì mà chúng ta đã có, trân trọng về người mà ta đã yêu.
Chúng ta dù không thể kéo dài thời hạn cho cuộc tình buồn, không có nghĩa là mang mãi chuyện sầu muộn cho những mối tình sau, với những người đến sau. Vậy nên, hãy thật lòng mong cho cả hai sẽ đều được hạnh phúc.
Trong cuộc đời này, đừng coi ai đó là một ngôi sao có thể phát sáng, hãy tự tỏa sáng trên bầu trời của bạn để nó rực rỡ hơn những ngôi sao kia. Đừng bao giờ cố níu giữ một người, khi bạn không còn cảm giác bình an, bởi chúng ta không thể ở cạnh một người mà ngày nào bản thân cũng nghĩ đến việc từ bỏ!
Vì, nếu tình yêu đã hết hạn, đừng cố trách ai, chỉ trách duyên không còn…
Theo Phununews